Nhận raVì sao ai cũng nên sống ở Úc một lần trong đời

Vì sao ai cũng nên sống ở Úc một lần trong đời

Úc không phải nơi để bạn hạnh phúc theo cái nghĩa bạn thường nghĩ về hạnh phúc.

Không có tiếng ồn ào của đám đông, không có cái cảm giác được cuốn vào guồng quay của người xung quanh, không ai nhìn vào bạn đủ lâu để bạn biết mình đang tồn tại. Úc là nơi mà bạn có thể biến mất giữa ban ngày — và điều kỳ lạ là, không ai để ý.

Đó chính xác là lý do tại sao bạn nên sống ở đây ít nhất một lần.

Tôi không thuộc thế hệ thích đi và sống ở nhiều quốc gia khác nhau. Nhưng cho đến tuổi này, tôi cũng đã đi được gần hai chục nước. Tôi thường viết về nước Úc với một thái độ lưng chừng: không ngưỡng mộ đến mức tôn thờ, cũng không cay nghiệt đến mức phủ nhận. Không phải vì tôi cố gắng công bằng. Mà vì tôi thực sự yêu nước Úc – theo cái cách bạn yêu thứ gì đó đã dạy cho bạn một điều bạn không muốn học.

Úc không phải là nơi khiến bạn choáng ngợp ngay từ ngày đầu. Nó không làm bạn say như Paris, không làm bạn bùng nổ như New York, cũng không mang cái kịch tính mê hoặc kiểu Ý – nơi mọi thứ dường như được sinh ra để trở thành một câu chuyện. Úc là kiểu đất nước mà bạn chỉ bắt đầu hiểu khi bạn đã sống đủ lâu. Nó là một trải nghiệm cần thời gian, như một người bạn ít nói nhưng trung thực đến mức đôi lúc khiến bạn hơi khó chịu, vì cái cách nó từ chối tham gia vào những ảo tưởng mà bạn từng mang theo khi rời nhà.

Thiên nhiên Úc hiển nhiên là ngoạn mục, sự phong phú của tất cả mọi cung đường, cánh rừng hay bãi biển dường như quá nguyên sơ đối với những người đến từ các quốc gia mà con người đang khai thác du lịch bừa bãi và vô trách nhiệm. Nhưng thiên nhiên Úc đẹp mà không mềm mại, rộng nhưng không ôm ấp, và lạ nhất là nó khiến bạn cảm thấy mình nhỏ bé đến mức hiểu được bạn không phải trung tâm của thế giới này. 

Bạn đi ra biển và hiểu rằng “nắng” ở đây không phải là nắng để chụp ảnh; nó là thứ có thể làm bạn già đi nhanh hơn nếu bạn lơ là vài mùa hè. Bạn nhìn bầu trời và nhận ra màu xanh ở Úc có một độ trong gần như vô lý, cái trong ấy đôi khi làm bạn thấy trống vắng, giống như khi một căn phòng quá gọn gàng khiến người ta không biết đặt trái tim mình vào đâu. 

Rồi bạn sống qua vài mùa và nhận ra thiên nhiên ở đây vận hành theo những quy luật thật kỳ lạ: trời nóng thì nóng khủng khiếp, trời lạnh thì lạnh cùng cực, còn gió thì mạnh đến mức cây đổ – nghĩa là không có nhiều chỗ cho sự lãng mạn. Chính sự kỳ lạ đó mới là bài học đầu tiên: cuộc sống ở Úc không dễ chịu với bạn, nhưng nếu bạn tôn trọng nó – tôn trọng nắng, tôn trọng gió, tôn trọng nhịp điệu của đất – thì nó sẽ cho bạn một loại bình yên rất lạ, không phải bình yên vì mọi thứ dễ dàng, mà vì bạn đã thôi chống lại những điều không thể kiểm soát.

Úc không có những bữa ăn “ăn cho đã”, theo kiểu no nê cảm xúc như ở Việt Nam hay ở những nền văn hóa đặt bữa ăn vào trung tâm của gia đình. Ở đây, bạn ăn nhiều khi là để tiếp tục sống, và nếu bạn may mắn thì bạn học được cách thấy đủ trong một điều giản dị. 

Úc làm bạn hiểu lại về khái niệm “nguyên liệu”, vì thực phẩm ở đây quá thật. Cà chua ngon vì nó tươi như mới hái xuống từ cây, thịt ngon vì nó không cần quá nhiều gia vị để che giấu, sữa ngon vì bạn uống và cảm thấy nó là sữa chứ không phải một thứ nguyên liệu công nghiệp cố giả làm sữa. 

Nhưng điều ít người nói là thức ăn ở Úc cũng là một bài kiểm tra ký ức. Những ngày đầu, bạn ăn và cứ thấy thiếu; thiếu vị, thiếu mùi, thiếu cái cảm giác được ai đó nấu cho mình. Bạn nhận ra mình không chỉ nhớ món ăn, bạn nhớ cả những thứ đi kèm món ăn: tiếng mẹ, tiếng em, tiếng mời cơm ân cần mỗi bữa. 

Rồi một lúc nào đó, bạn bắt đầu nấu những món mà bạn chưa từng nấu. Và khi bạn nấu, bạn hiểu rằng thứ bạn đang tìm không phải là “món Việt” đúng chuẩn, mà là cảm giác được trở về một nơi mà mình không cần giải thích. Thức ăn ở Úc dạy bạn một điều khá thực tế: có những thiếu hụt không thể lấp bằng một bát phở đúng mùi vị, bạn phải học cách sống chung với nó, hoặc học cách biết “đủ” trong đời sống hiện tại.

Người Úc thường lịch sự, nhưng cái lịch sự của họ không hẳn là sự gần gũi, đôi khi nó giống như một ranh giới được bọc nhung, mềm nhưng rõ ràng. Bạn được tôn trọng, nhưng không được đón nhận vào cộng đồng ngay lập tức. Bạn có thể cảm thấy mình được đối xử công bằng, nhưng không nhất thiết được thấu hiểu. Nhiều người Việt sống ở Úc hay gọi điều này là lạnh lùng, nhưng tôi nghĩ nó đơn giản là khác văn hóa. 

Ở Việt Nam, chúng ta kết nối bằng sự chen vào đời nhau – hỏi nhiều, biết nhiều, dự phần nhiều – còn ở đây, người ta kết nối bằng việc để bạn yên, và chỉ tiến lại gần khi bạn mở cửa. Đó là một khác biệt tinh tế, và nếu bạn không hiểu, bạn sẽ luôn thấy mình đứng ngoài, rồi bắt đầu diễn giải sự yên lặng thành sự từ chối. Nhưng nếu bạn hiểu, bạn sẽ thấy đây là một môi trường kỳ lạ cho sự trưởng thành: nó buộc bạn tự chịu trách nhiệm cho việc kết nối, tự học cách nói rõ nhu cầu, tự học cách mời người khác bước vào đời mình thay vì chờ ai đó tự động đến. Và điều ít ai nhận ra: chính sự “không xía vào” đó đôi khi lại chữa lành những người đã sống quá lâu trong nền văn hóa nơi mọi người có quyền nhận xét cuộc đời bạn như một thú vui tập thể. Ở Úc, bạn có thể sống một đời bình thường mà không bị giám sát bởi một hội đồng vô hình.

Màu xanh ở Úc có một độ trong gần như vô lý, cái trong ấy đôi khi làm bạn thấy trống vắng. 

Nhiều người nói lối sống ở Úc chậm. Nhưng nếu nhìn kỹ, không phải là “chậm” theo kiểu thư giãn, nó là “chậm” theo kiểu không bị kích thích liên tục. Bạn không bị kéo vào những drama xã hội hàng ngày, bạn không phải luôn xuất hiện để chứng minh mình có giá trị. Bạn có thể đi làm, về nhà, sống một vòng lặp trông có vẻ nhạt, và chính cái nhạt ấy là điều làm nhiều người thấy buồn. Vì khi không còn quá nhiều thứ bên ngoài để bận rộn, bạn bắt đầu nghe thấy tiếng nói bên trong. Bạn nghe thấy sự mệt mỏi của chính mình, sự cô đơn mà trước đây được che bằng tiệc tùng, công việc, bạn bè, gia đình, bạn cũng nghe thấy những câu hỏi mà ở Việt Nam bạn có thể lờ đi vì mọi thứ ồn quá. Úc, theo nghĩa đó, không phải thiên đường, nó là một cái gương phản chiếu. Nó phản chiếu cho bạn thấy điểm mạnh – vì bạn phải tự lập, nó phản chiếu điểm yếu – vì không ai giúp bạn , và nó phản chiếu sự thật rằng rất nhiều thứ bạn gọi là “tính cách” thật ra chỉ là phản xạ sinh tồn trong một môi trường cũ.

Có một buổi sáng — khoảng tháng thứ tám sau khi tôi sang đây, cái giai đoạn mà nỗi nhớ nhà đã không còn cấp tính nhưng cũng chưa thành thói quen — tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ trên đường St Kilda, không có ai quen, không có gì cần làm trong vài tiếng tới. Nắng vào qua cửa sổ theo kiểu nắng Úc mùa xuân — không ôm ấp, chỉ chiếu thẳng.

Tôi ngồi đó khá lâu mà không cần làm gì để giải thích cho việc mình đang ngồi đó.

Và tôi nhận ra rằng đây là lần đầu tiên trong nhiều năm mình làm vậy mà không cần tìm lý do nào trong đầu. Không phải “mình đang chờ ai”, không phải “mình đang xử lý việc gì”, không phải “mình cần nghỉ vì vừa làm xong thứ gì đó quan trọng.” Chỉ là ngồi. Và không ai cần biết lý do.

Ở một nơi không ai biết bạn là ai, bạn được trao cho thứ mà nhiều người không nhận ra là mình đang thiếu: quyền không cần giải thích. Không phải vì người ta thờ ơ. Mà vì ở đây, sự riêng tư của bạn được mặc định là thuộc về bạn — không phải là thứ bạn phải xin phép để có.

Hôm đó không có ai hỏi.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi ngồi yên mà không cảm thấy mình đang trốn tránh điều gì.

Có lẽ đó là thứ mà Úc thật ra đang bán — không phải chất lượng sống, không phải thiên nhiên, không phải hệ thống. Mà là cái khoảng lặng đủ dài để bạn nghe thấy tiếng của chính mình. Thứ mà nhiều người trong chúng ta đã không nghe thấy từ rất lâu rồi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cảm ơn bạn đã ghé thăm The New Page, nơi chia sẻ những điều ít ai nói về hành trình sống và làm việc ở nước ngoài.

Đăng ký nhận Bản tin

Để lại email để nhận thông tin cập nhật về bài viết, công cụ và sách của The New Page.

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến việc đồng hành cùng tôi!

    Hiện nay, công việc toàn thời gian chỉ cho phép tôi nhận lịch mentoring cho một số ít sinh viên. 

    Nếu bạn muốn đồng hành cùng tôi, bạn có thể điền thông tin đăng ký để tôi có thể sắp xếp lịch.

    Tôi cũng muốn tìm hiểu thêm về bạn, tạo cơ hội cho bạn đặt bất kỳ câu hỏi nào và đảm bảo rằng chúng ta sẽ phù hợp để làm việc cùng nhau.

    Tôi rất mong được gặp bạn!